Chiếc áo cũ

CHIẾC ÁO CŨ

Thấy chồng loay hoay xếp quần áo vào vali, tôi hỏi:

-Anh có chiếc áo dài tay nào không muốn mặc nữa không?

-Để làm gì?- Chồng tôi liếc mắt nhìn vợ đầy cảnh giác. Anh bảo sống với nhau nhiều năm rồi, nhưng vẫn luôn bất ngờ với những dự định oái oăm của tôi.

-Cho em! Em cần thật đấy. Nhưng không cần áo mới đâu nhé!- Tôi cố trình diễn bộ mặt thành thật cho anh yên tâm là mình không có ý định đùa cợt .

-Đây!- Sau vài phút suy nghĩ, lục lọi, chồng tôi chọn một cái áo chưa kịp cũ. Anh ấn vào tay tôi, trông anh có vẻ vừa cảm động vừa ngượng ngùng:

-Anh đi có ba ngày thôi mà! Cần gì phải làm thế!

Ôi trời ơi, suýt nữa thì tôi cười phá lên vì biết là anh nhầm. Tôi cần một cái áo chống nắng cho ra chống nắng. Lý tưởng nhất là sơ mi đàn ông. Tôi thích những chất vải dày, ống tay cực dài để nắng không thiêu đốt được da thịt mình. Không ngờ tôi lại khiến anh tưởng bở. Ngày Hạt Mít, con gái tôi, còn bé xíu, mỗi khi đi đâu xa, tôi đều dặn anh cho con ôm cái áo của tôi để con có hơi mẹ. Tôi không nghĩ là anh vận dụng khả năng liên tưởng giỏi thế. Anh lảng tránh ánh nhìn của tôi, lấy lý do hút thuốc để đi ra hành lang, đứng một mình. Có khi anh ra đấy gạt nước mắt vì thương vợ ở nhà nhớ chồng da diết chứ chẳng chơi. Tôi cũng thấy hơi bâng khuâng. Đã lâu lắm rồi, vợ chồng không còn những tin nhắn nhớ thương mỗi khi xa nhau nữa. Anh có đi nửa tuần hay một tháng, cũng chỉ vài cuộc gọi điện hỏi thăm bình thường. Nhiều lúc nhìn thấy tên anh hiện lên, tôi đưa máy cho Hạt Mít “ngoại giao” giúp mẹ. Đôi khi cũng có nhớ có mong đến bần thần cả người nhưng đố dám nói là nhớ mong vì thấy mình quá già để lụy tình như thế và cũng sợ anh cho là không thật lòng. Trước mỗi chuyến công tác, chồng tôi lại thở dài:

-Thấy chồng đi xa, mặt vợ cứ hơn hớn như chim sắp được sổ lồng.

“Trông anh còn sung sướng hơn”, tôi hậm hực nghĩ. Tôi luôn hình dung cảnh chồng nằm “độc lập tự do hạnh phúc” trên bãi biển, thỏa sức bình phẩm bằng mắt những đôi chân dài ngút ngát. Vân vân và vân vân.

Vì sự kiện cái áo sơ mi mà lần này chồng tôi có vẻ bịn rịn hơn hẳn. Đêm khuya còn nhắn tin chíu chít: “Anh vừa đến nơi, mệt quá nhưng không ngủ được. Em đang làm gì đấy?”. Tôi đánh giá đây là một tin nhắn đặc biệt, bởi vì từ ngày có Hạt Mít, anh rất tiết kiệm đại từ nhân xưng khi nhắn tin. Cùng lắm là “Đang làm gì đấy” thôi. Tôi tìm cách đáp lễ: “Em cũng không ngủ được. Đang ôm cái áo sơ mi và nhớ một người”. “Bốc phét! Đang cười vì được xa chồng thì có!”. Tôi gửi tặng anh luôn bài hát “Tuyết rơi”. Lần này thì anh “chết” đứ đừ rồi. Tôi mỉm cười, cất cuốn tiểu thuyết mới giở được vài trang rồi mở tủ, ôm cái sơ mi của anh khoác lên đống chăn ở mép giường. Khi bố đi xa, Hạt Mít vẫn thường cuộn đống chăn vào, đặt lên gối của bố để có cảm giác được bố bảo vệ. Hạt Mít rất sợ ông ọp. Tôi ôm cái nhăn có quàng chiếc sơ mi, nằm ngẫm nghĩ mãi, cũng có cảm giác ấm áp yêu thương như chồng đang ở cạnh mình thật. Hy vọng là không bao giờ anh biết được sự thật về mục đích ban đầu, khi tôi hỏi xin anh chiếc áo cũ. 

Sưu tầm
Via: Mạng xã hội văn học

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s