YÊU THƯƠNG LÀ THẾ ĐẤY

YÊU THƯƠNG LÀ THẾ ĐẤY
[A.N] ♥

Chúc bạn một năm mới yêu thương!

***

“Con đố bố sáng nay con mặc mấy áo nào?” Đeo vội chiếc cặp lên vai, bố khua tay giả vờ “bắt ấn quyết”, mũi hít hít, mắt lim dim, mồm lẩm bẩm y hệt phù thuỷ rồi bất chợt xoè ra 5 ngón tay: “Năm!”. “Ôi, sao bố tài thế!” Em Bông reo lên.

Bố ơi, ngày xưa con cũng hay chơi trò “đố áo” với bố. Con cũng từng nghĩ sao bố “tài” thế. Thực ra chỉ cần “ngửi” thời tiết là bố biết ngay mỗi đứa chúng con sẽ được mẹ mặc cho mấy áo là đủ ở từng thời điểm trong ngày đông lạnh. Giờ thì con đã biết câu trả lời của bố đi ra từ tim mẹ, trái tim có 4 ngăn và ngăn nào cũng đựng chúng con.

Mẹ dặn con mặc ấm cho em, nhưng không mặc quá ấm, em con sẽ đổ mồ hôi từ bên trong mà ta không biết, dễ cảm lạnh.

Mẹ dặn con đừng để em khóc. Trẻ con khóc rất thương. Nhưng trẻ con khóc còn làm tăng nhiệt cơ thể, dễ ra mồ hôi bên trong, mùa đông mặc nhiều áo, em con cũng dễ cảm lạnh.

Mẹ dạy con cách đắp chăn cho em. Trẻ con thân nhiệt cao đêm nằm ngủ em hay đạp tung chăn, con phải đắp cho em một cái chăn gấp dài vắt ngang qua bụng, rồi phủ thêm một cái chăn bên ngoài. Ngộ nhỡ em đạp chăn thì vẫn còn cái chăn gấp ngang bụng giữ nhiệt cho em.

Mẹ dạy con cách thay áo cho em trng mùa đông, bằng cách mặc áo mới vào trước khi cởi áo cũ. Bằng cách này, em con mới không nhiễm lạnh.

Mẹ không phải là kĩ sư, bác sĩ, nhưng mẹ cũng là nhà phát minh của trái tim. Nếu mẹ đi đăng ký bản quyền, mẹ cũng sẽ là một tác giả. Nhưng, những sáng kiến của trái tim luôn là “mã nguồn mở”, cũng như trái tim mẹ luon mở đấy thôi.

Bây giờ thì con hiểu, Yêu và Thương luôn là và phải là một. Là khi giữa đêm bị đánh thức bởi chuông điện thoại gọi nhầm, bố “tiện thể” sang phỏng bên xem 2 con của bố có đủ ấm không, “phải gọi điện giữa đêm khuya chắc lòng dạ người ta cũng chẳng sung sướng gì”.

Là khi mùa đông nghiệt ngã đi qua, bố nâng ly mừng các con của bố khoẻ mạnh, không có trận ốm nào đáng kể, và cảm ơn mấy mẹ con đã dũng cảm đi qua một mùa đông an toàn. Con sẽ nhớ mãi những buổi “lễ gia đình” như thế.

Là khi bố thường mua xăng cho mẹ, vì sợ chiểu nay, “kẻ đãng trí” kia có thể loay hoay trong đám tắc đường bụi khói hàng tiếng đồng hồ, với 2 đứa nhóc và một chiếc xe to uỵch máy không thể nổ.

Là khi mẹ chăm nấu ăn ngon vì mẹ muốn chúng con chóng lớn.

Là khi bố để đèn ngủ đủ sáng ngay cả khi sụt áp, để chúng con kôgn sợ hãi bóng đêm.

Là khi bố không quên gọi điện cho bà báo chiều nay gió mùa sẽ về đến quê nội, sẽ là mưa, sẽ là lạnh, sẽ là đừng ra khỏi nhà, sẽ là đau nhức xương khớp…

Là khi bố nháy máy đánh thức mẹ đúng 7h15 mỗi sáng, cho dù bố đang ở một nơi là đêm hay ngày, là Phú Quốc, Paris, Tokyo, Athens…

Yêu và thương là thế, tuy hai mà một. Tuy một mà hai. Tiếng việt luôn là thế, để mỗi mái ấm gia đình Việt Nam còn ấm áp mãi trong tình cảm truyền thống, trước mọi xâm thực của những cơn bão văn hoá đến từ phương xa.

Yêu thương là khí trời, là nắng ấm giúp cây non lớn lên, em là búp măng non, em lớn lên trong mùa yêu thương.

Em còn nhỏ tuổi, em chưa học được nhiều, nhưng em học được rất nhiều từ mẹ. Giáng sinh và năm mới, người ta thường chúc nhau am lành và hạnh phúc. Em biết, an lành và hạnh phúc chỉ có khi em có yêu thương.

Chúc bạn một năm mới yêu thương!

Mùa Giáng sinh và năm mới 2007

Đoàn Công Lê Huy

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s